Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

CON KIẾN CHÚA

Lê Vân
            Tể tướng dâng lên vua một cây mai quý. Cây mai được đưa vào vườn thượng uyển và giao cho quan coi vườn chăm sóc. Được mấy ngày lũ kiến tha rệp lên cành, lá và làm tổ dưới gốc cây .
Sang xuân, vua ra chơi vườn thấy mai nở đẹp, lại thấy trên cành lá cây có rệp bám và đàn kiến nhộn nhịp đi lại kiếm mồi. Vua nhìn thấy một con kiến chúa béo mầm rất đẹp, thỉnh thoảng bò ra khỏi tổ hong nắng. Những lúc như vậy lũ kiến lính bao quanh bảo vệ, lũ liến thợ đang kiếm mật trên những đuôi con rệp lập tức bò xuống mớm mồi cho kiến chúa. Vua ngắm đi, ngắm lại không chán mắt gật gù ra điều đắc ý lắm .
Một buổi đầu năm, vua triệu các quan trong triều và Tổng đốc các tỉnh về kinh dự buổi chầu. Quan ngự sử quỳ xuống tâu rằng:
- Muôn tâu thánh thượng! Dưới các địa phương bọn tham quan ô lại bóc lột dân lành đến tận xương tận tuỷ, làm cho nhà nhà đều khánh kiệt. Hàng ngũ quan trên thì đua nhau ăn hối lộ, đục khoét tài nguyên, ngân khố nước nhà để làm giàu. Nạn tham nhũng hiện đã ăn sâu, mọc rễ vào hàng ngũ quan lại từ trên xuống dưới, chẳng trừ một ai; nó đã trở thành quốc nạn! Thần đã tấu trình lên Bệ hạ một kế sách phòng chống tham nhũng nhằm trừ bỏ bọn tham quan ô lại, cứu lấy dân lành, khôi phục lại giang sơn gấm vóc của các tiên đế để lại. Mong Bệ hạ anh minh xem xét kĩ bản tấu trình của thần và ban chiếu lệnh thi hành.
- Cho khanh bình thân! Trẫm biết lâu nay nạn tham nhũng hoành hành khắp nước, quả đã là quốc nạn. Trẫm đã xem xét kỹ tấu trình của khanh và cũng có chủ trương, kế sách tiễu trừ tham nhũng, diệt trừ tận gốc nạn tham quan ô lại. Khanh khá an tâm đi.

            Cuối buổi chầu, vua sai Quang lộc tự  bày tiệc thưởng xuân, mời các quan cùng dự. Tiệc tan, vua dẫn các quan ra vườn thượng uyển ngắm mai. Nhìn cây mai, các quan ai cũng khen đẹp; từ thế cây đến lộc, đến hoa, cái gì cũng tuyệt mĩ. Sau khi mọi người ngắm kỹ, khen đủ, quan Ngự sử rụt rè nhận xét:
- Tâu Thánh thượng! Cây mai quả là một báu vật tuyệt mỹ của tạo hoá. Để cho nó hoàn hảo hơn, thần xin bắt lũ rệp hại cây. Trừ được lũ rệp, chắc cây sẽ đẹp hơn và trường thọ trong vườn thượng uyển của bệ hạ.
            Đúng lúc ấy con kiến chúa vừa bò ra khỏi cửa tổ. Lũ kiến thợ đang mút mật từ đuôi các con rệp thải ra liền bò xuống tranh nhau lại mớm mồi cho kiến chúa; lũ kiến lính thì vòng trong, vòng ngoài bảo vệ. Vua ra chiều đăm chiêu suy nghĩ rồi chỉ vào cảnh ấy thủng thẳng hỏi:
- Các khanh hãy nhìn xem! Con kiến chúa có đẹp không?
Các quan đồng thanh:
- Muôn tâu! Con kiến chúa quả là quá đẹp, đẹp nhất trên đời ạ.
- Con kiến chúa có oai không?
- Muôn tâu! Con kiến chúa được bao nhiêu kiến thợ chăm sóc, bao nhiêu kiến lính vây quanh bảo vệ, nó oai nhất trên đời ạ.
- Các khanh hãy thử tìm cho ta một con vật đẹp và oai như nó trong vườn này?
- Muôn tâu! Trong vườn không có con vật nào oai và đẹp hơn nó ạ.
- Các khanh xem! Cây mai đẹp thật, song cũng chỉ do một người thợ vườn làm ra. Người dân mang cống quan, các quan biếu tể tướng, tể tướng lại dâng lên ta. Ta có muôn vạn thần dân, tức là có muôn vạn cây mai. Cây này chết, ta thay ngay cây khác. Còn trong vườn thượng uyển của trẫm có mỗi một con kiến chúa, nó béo tốt, xinh đẹp và oai vệ biết bao! Nếu khanh bắt hết rệp đi thì lấy gì nuôi lũ kiến thợ, kiến lính?  Lấy gì để bảo vệ và nuôi dưỡng con kiến chúa xinh đẹp hằng ngày  vẫn trú trong tổ dưới gốc mai?
            Tể tướng cùng các quan lập tức cùng quỳ xuống đồng thanh:
- Hoàng thượng thánh minh! Hoàng thượng thánh minh! Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!

            Quan ngự sử  lập tức cũng phải quỳ và tung hô theo.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét