Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

NỀN GIÁO DỤC BẠI HOẠI SAU 41 NĂM




Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn trước thập niên 60s. Ngay từ khi còn nhỏ ở các lớp tiểu học, chúng tôi đã được dạy dỗ rất kỹ về hai môn Công Dân và Đức Dục, trước khi biết làm các bài toán cộng trừ, nhân chia.
Chúng tôi, ngoài những việc thảo kính cha mẹ, thương yêu người thân, chúng tôi còn được dạy dỗ trong việc luôn săn tay áo để giúp đỡ những người thân cô, già yếu và phụ nữ. Chúng tôi luôn được chỉ bảo cho những cách đối xử với người đồng loại, khi họ cần đến, dựa trên tình yêu thương chia sẻ.
Ở các nẻo đường, thay vì các băng rôn, các bảng hiệu ra rả kêu gọi dân chúng đóng tiền nuôi Đảng, khoe khoang thành tích đánh Mỹ diệt Ngụy, thay vì các lời kêu gọi trống rỗng, nửa đêm thoát xác trở thành khu phố văn hóa, hay những câu chào mừng thành tích đại hội Đảng, thì chúng tôi được học cách đối xử với nhau tốt đẹp, xứng đáng để gọi nhau là đồng bào.
Chúng tôi chỉ thấy những câu này trên đường phố:
- Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng
- Một miếng khi đói, bằng một gói khi no
- Lá lành đùm lá rách. Lá rách đùm lá tả tơi

- Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn
- Thấy người hoạn nạn ta thương, thấy người già cả qua đường nắm tay
Còn nhiều nữa mà tôi không nhớ ra hết được.
Xã hội chúng tôi ở thời đó không có cảnh dũng sĩ bắt cướp như ngày nay. Lại càng không có cảnh dân bắt được cướp thì tự tiện cùng nhau xử tội họ như ở thời Trung Cổ. Chúng tôi sống trong luật lệ và dùng sự công bằng bác ái để xét xử. Lại càng không có cảnh thấy người hoạn nạn ngoảnh mặt làm ngơ.
Xã hội thời đó, không có cảnh dân trói gô tên trộm, rồi đánh cho tới chết. Không bao giờ có cái cảnh, ăn cắp một con chó thì phải đền mạng. Nhất là không có cảnh lột hết quần áo của một cô gái, vì mang tội lường gạt, trói vào gốc cây trần truồng trước ông đi qua bà đi lại, mà không có lấy dù chỉ một người, nhủ lòng xót thương, đứng ra, che cho cô manh áo hay cái quần.
Xã hội thời đó không có cảnh 4-5 em học sinh nữ, xúm vào đánh tả tơi một người bạn cùng lớp, rồi lại còn lột trần truồng bạn mình ra giữa phố đông người, để các bạn khác quay phim bỏ lên mạng, cười hỉ hả. Có khi cả bọn đã không làm gì để can ngăn mà lại đứng ngoài hoặc cổ võ hoặc xúi bẩy.
Xã hội chúng tôi thời đó không có cảnh 4-5 em nam sinh, xúm vào đánh nhừ tử một cô bạn gái cùng lớp, không có khả năng để kháng cự, trong khi các bạn trai khác quay phim cười hô hố.
Xã hội chúng tôi thời đó không có quá nhiều thứ mà xã hội ngày hôm nay thì đầy dẫy chỉ sau 41 năm ... Tôi không thể nào kể hết.
BỞI CHÚNG TÔI ĐẾN TRƯỜNG ĐỂ HỌC LỄ TRƯỚC KHI HỌC VĂN VÀ NHẤT LÀ CHÚNG TÔI KHÔNG BỊ NHỒI SỌ HỌC TẬP TƯ TƯỞNG CŨNG NHƯ “ĐẠO ĐỨC” CỦA HỌ HỒ.
Xã hội chúng tôi thuở ấy Thượng Làm Gương, Hạ Học Hỏi chứ không như xã hội bây giờ Thượng Bất Chính để Hạ Tắc Loạn.
Xã hội chúng tôi thuở ấy không có cảnh người đánh người trái phép.
Xã hội chúng tôi thuở ấy người ta dùng cái tình để đối xử với nhau.
Xã hội ngày ấy công An mặc quân phục còn du đãng thì lấy cái đạo nghĩa anh hùng, lời nói quan trọng để đối xử với nhau và với dân.
Công An không nấp bóng Du Đãng và Du Đãng không giả danh Công An.
Người Công An trọng danh dự. Bọn Du Đãng trọng nghĩa khí.
Mỗi ngành đều có cái hào hùng cũng như tư cách của bộ áo họ mặc trên người. Công an không bao giờ giả dạng du đãng để chọi gạch hoặc ném phân vào nhà dân.
Và nhất là:
NGƯỜI LÃNH ĐẠO THUỞ ẤY HI SINH LỢI RIÊNG MÀ LO CHO DÂN.
AI NẤY CHỊU HOÀN TOÀN NHỮNG TRÁCH NHIỆM MÀ HỌ ĐƯỢC GIAO PHÓ.
VÀ HƠN BAO GIỜ HẾT, HỌ TUẪN TIẾT CHO LÝ TƯỞNG CAO CẢ CỦA HỌ.
HỌ KHÓC VỚI CÁI KHỔ CỦA DÂN. HỌ CHIA SẺ NỖI CÙNG CỰC VÀ TANG THƯƠNG DO THIÊN TAI XẢY ĐẾN.
HỌ THÀ CHẾT CHỨ KHÔNG HÈN VỚI GIẶC.
HỌ THÀ CHỊU TIẾNG BẠI TƯỚNG NHƯNG HỌ GỤC NGÃ VÌ LO CHO DÂN.
HỌ ĐẦU HÀNG ĐỂ NGƯỜI DÂN KHỎI BỊ SÁT HẠI, RỒI HỌ QUAY SÚNG TỰ SÁT VÌ THUA TRẬN.
Tôi không dám xem hết cái đoạn clip những thanh niên trói gô hai ông bà cụ, rồi lôi đi trên đường làm nhục, đánh họ tàn nhẫn chỉ vì tội ăn cắp này, vì cái tính cách dã man, hung tợn, mọi rợ và đầy thú tính của nó. Trái tim tôi như đang chảy máu vì uất hận.
Người thanh niên đã quá tàn nhẫn với hai ông bà già, qua cách đánh đập họ trên suốt đoạn đường mà không một ai đứng ra ngăn cản.
Người dân đã quá hung bạo khi dắt họ diễu hành nhục nhã trên đường phố chỉ vì tội móc bóp.
Nhưng cái dã man nhất, cái tàn ác nhất, vẫn là sự hèn hạ, bởi không một ai dám đứng ra ngăn cản những hành vi đầy thú tính của đám đông. Họ xì xầm bàn tán, chạy theo cổ võ như đang xem một vở hài kịch.
NGÀY NAY KHÔNG CÓ ANH HÙNG HẢO HÁN NHƯ CHÚNG TÔI THỜI CÒN TRẺ SẴN SÀNG SỐNG CHẾT ĐỂ BÊNH VỰC KẺ YẾU.
NGÀY NAY THANH NIÊN HÈN MẠT, DỰA VÀO ĐÁM ĐÔNG ĐỂ HÀNH XỬ NHƯ CÔN ĐỒ, NHƯNG LẠI NHU NHƯỢC KHI THẤY CẢNH SAI TRÁI, CẢNH ĐÀN ÁP NGƯỜI DÂN, GÂY RA TỪ PHÍA BỌN BẠO QUYỀN.
NGÀY NAY THANH NIÊN HÈN MẠT, KHÔNG DÁM ĐỨNG RA LÀM KẺ TRƯỢNG PHU, BÊNH VỰC NGƯỜI CÔ THẾ GIÀ CẢ HAY PHỤ NỮ YẾU ĐUỐI.
Dân tộc tôi sao đến nỗi này?
Người dân Việt sao hóa kiếp như ngày nay?
NẾU KHÔNG XÓA BỎ NỀN GIÁO DỤC BẤT NHÂN HIỆN TẠI - NẾU KHÔNG Đ65P TAN ĐƯỢC BÈ LŨ BÁN NƯỚC CỘNG SẢN, THÌ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM SẼ KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ ĐỂ TỒN TẠI.
(Ngày này năm ngoái 22/12/2015)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét